Sáng ngày Đại hội khai mạc

0

– Ngộ thiệt nghe chị! – Mai trở mình sột soạt trên võng. – Vậy y tế họ nói sao?

– Chuyện y tế… chị tính để sau Đại hội. Nói em đừng cười, người bị chứng buồn ngủ ăn uống bình thường không sao hết, thậm chí còn ăn không biết no. Thành ra ngó bề ngoài mình như người giả đò, chớ chẳng phải bịnh tật gì… Nghĩ tủi thân quá… Hôm đầu năm chị thử nhịn ăn cả tháng trời mà bịnh đâu có chịu thuyên giảm. Đổi lại, chỉ thấy người mệt, hay chóng mòng mòng, lúc nào cũng nôn nao muốn ói mửa. Giờ mới biết mình dại… Chuyện này nói em nghe, về dưới chớ kể cho mẹ chị…

– Rồi mà. Bộ em có khùng đâu!

Mai nói vậy rồi im lặng. Lát sau đã nghe tiếng ngáy pheo pheo vô tư của cô gái…

Sáng ngày Đại hội khai mạc. Đại diện lớp cán bộ trẻ, Ngàn được mời lên ngồi Chủ tịch đoàn. Chào cờ. Tuyên bố lý do… Rồi báo cáo tổng kết… Tai nghe, nhưng mắt Ngàn đã bắt đầu díp lại. Trong chốc lát bầu trời nghiêng lệch, chao đảo… Mây đen vần vũ lớp lớp kéo tới… Ngàn rùng mình, cố vượt thoát cơn buồn ngủ nặng ngàn cân. Cho tới lúc mở được mắt ra, định thần, thì cái cảm giác chờn chợn nơi cuống họng lại xuất hiện… Ngồi Chủ tịch đoàn nhưng chốc chốc Ngàn phải rời vị trí chạy ra ngoài mé rừng tìm chỗ ói mửa…

– Bộ hết người lên Chủ tịch đoàn hay sao mà lại đưa một bà chửa?

Giờ giải lao, một chị có vẻ là người từ đồng bằng lên, chứng kiến cảnh Ngàn như vậy, buột miệng.

Câu nói của chị đại biểu chẳng ngờ loang nhanh khắp Đại hội, rồi cũng lọt đến tai Ngàn. Nghe mà bàng hoàng cả người. Một đứa con gái chưa chồng như mình đương không làm sao có chửa được? Vậy mà vẫn 

Leave A Reply