Tất cả như chưa hề trải qua chiến tranh

0

dù trên bom dưới đạn, ăn đói mặc thiếu trăm bề, nhưng hết thảy vẫn đẹp làm sao! Đẹp cả bầu trời mùa hạ xanh trong vời vợi chẳng hứa hẹn gì là mưa gió, đẹp cả cánh đồng lúa đang thì con gái phải đứng trên mặt đất nứt nẻ đợi nước, đẹp cả những bờ chuối nghiêng che những chiến hào lở lói, và đẹp cả hàng cau đang bói quả trước sân nhà ai kia.Tất cả như chưa hề trải qua chiến tranh, chưa hề có chiến tranh gia xe o to cu.Độ vài giờ đồng hồ nữa Phong sẽ về.Đêm nay là đêm trọng đại nhất trong đời Cẩm.Nàng sẽ về sớm, sẽ dọn ra hai dãy bàn ghế trước cửa hầm.Một dãy dành cho bố mẹ đẻ, bố chồng và bác Niệm cùng ngồi, bàn soạn chuyện cưới của nàng và Thiện.Dãy kia sẽ là Phong, Thiện và các em.Mình sẽ mặc bộ nào nhỉ? Eo ôi, làm cô dâu đến nơi rồi mà chưa có bộ nào tươm tất cả.Biết làm sao được, thời chiến mà, ai trách! Sẽ tổ chức cưới ở đâu nhỉ? Trụ sở hợp tác xã hay trụ sở ủy ban xã? Chỉ nhà hầm hai chỗ ấy là rộng nhất thôi.Mình sẽ mời tất cả bà con, bạn bè, cả Phong nữa.Phong chừ là anh trai mình rồi mà! Nhưng trước hết phải đăng ký đã chứ? Eo ôi, thẹn chết đi được!

Cẩm đang mãi vui một mình thì bỗng nghe một tiếng nổ trầm đục, và phía bờ sông gần chỗ đặt dãy máy bơm, đùn lên một cột khói lẫn đất đá và nước.Cẩm lao đến bên máy điện thoại, nhưng chờ mãi chẳng có tiếng chuông nào reo lên.Nàng cầm ống nghe áp sát vào tai, chỉ nghe tiếng vo vo của không khí.Nàng thất thần, mặt tái xanh, tim đập loạn xạ.Nàng chạy ra ngõ rồi lại chạy vào, lại cầm ống nghe, lại đặt xuống… 

Leave A Reply